Gia Cát Lượng (nghệ danh Khổng Minh)

Nước Thục và nước Ngô đang đánh nhau chí tử. Nguyên soái bên Thục là Khổng Minh muốn do thám tình hình quân giặc, mới ăn mặc cải trang làm thường dân, dẫn Quan Vũ, Triệu Vân mon men đến trại quân Ngô do thám. Mới chân ướt chân ráo tới nơi thì đã thấy một bầy mỹ nữ khỏa thân vui đùa tung tăng trong trại. Ba người hồn vía lên mây, tâm thần mê man, mắt trợn ngược, nước dãi chảy lòng thòng ướt cả áo. Bỗng đâu một tiếng pháo nổ, quân Ngô bốn mặt ùa ra, bắt cả bọn đem vào cho Ngô chủ Tôn Quyền khu xử.

Tôn Quyền cười nói: “Bọn phàm phu các ngươi chịu sao nổi mỹ nhân kế của ta.Dám cả gan sang đây do thám, ta sẽ có cách trừng trị các ngươi thích đáng. ”

Nói xong sai đám mỹ nữ lúc nãy đứng sắp hàng, tay cầm sẵn gươm giáo chờ lệnh. Đoạn hỏi Triệu Vân: “Ngươi là ai? ”

Vân đáp: “Đứng không thay tên, ngồi không đổi họ, ta là Triệu Vân ở Thường Sơn. Ngọn giáo của ta đã đâm không biết bao nhiêu thằng noob nước Ngô!”

Tôn Quyền: “Được lắm. Các phi tần của ta hãy dùng giáo đâm nát ‘thằng nhỏ’ của hắn cho ta!”

Lại quay sang hỏi Quan Vũ: “Ngươi là đứa nào mà mặt trông quen quen? ”

Quan đáp: “Ông ngoại ngươi là Quan Vũ đây. Ngọn đao của ta mà múa lên thì bầy gà Ngô biến thành vịt hết (ý nói chạy như vịt). ”

Tôn Quyền: “Ngươi sẽ được như ý. Hãy dùng dao phay băm ‘thằng nhỏ’ của hắn, cho hắn biết nước Ngô ta cũng không thiếu đao đâu. ”

Tôn Quyền quay lại, chưa kịp hỏi thì Khổng Minh đã nói: “Ta là Gia Cát Khổng Minh. ”

Tôn Quyền: “Huh? Ngươi làm giống gì? ”

Khổng Minh: “Ta bán kẹo mút!”

Đổng Trác

Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói: “Ta cần ngươi tư vấn về sức khỏe cho ta. ”

Hoa Đà: “No prob, Sir. ”

Đổng Trác: “Chắc ngươi đã biết, ta có một con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi tiếng trong thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của ta (ý nói “Lã Bố của ta”). Ta giận quá định rút gươm chém chết cả 2 đứa nó nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta ko nỡ xuống tay. Cuối cùng 3 người ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua. ”

Hoa Đà: “…… … ”

Đổng Trác: “Lần 2 ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố. Ta định giết nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta ko nỡ. Rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lại bỏ qua. ”

Hoa Đà: “……………………… … ”

Đổng Trác: “Lần 3 ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng lần này Bồ nằm với Trương Liêu. Ta định giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua. ”

Hoa Đà: “………………………………………………… ”

Đổng Trác: “Lần thứ 4, lần thứ 5, Bồ nằm với Lý, Quách nhưng vì bồ đẹp quá…nên lại uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua. ”

Hoa Đà hết nhịn nổi bèn hỏi: “Vậy rút cuộc ông cần hỏi tôi cái giống gì???? ”

Đổng Trác: “À, là ta muốn hỏi: ở tuổi của ta mà uống nhiều trà thế có bị làm sao ko? ”

—————

Chỉ được vài hôm Đổng Trác lại cho đòi Hoa Đà đến để ‘tư vấn về sức khỏe’. Sau vụ ‘tư vấn’ lần trước Hoa Đà đã ‘oải’ lắm rồi, nhưng đến nhà Đổng Trác thì sẽ được gặp Điêu Thuyền nên ông thần y cũng ráng lê cái xác tới.

Đổng Trác: “Lần trước ta đã kể với ngươi về chuyện con bồ Điêu Thuyền của ta cứ ngoại tình với hết người này tới người khác, từ ông tướng tới thằng hầu, già không bỏ nhỏ không tha, blah blah blah…”

Hoa Đà vội vàng ngắt lời: “Bẩm, chuyện đó thì Thái Sư phải hỏi bác sĩ tâm lý, chứ lão phu chỉ chuyên về ngoại khoa, mổ xẻ cắt xẻo thôi…”

Đổng Trác nói: “Không phải, ta muốn hỏi ngươi về vụ sừng. Cho tới giờ ta vẫn chưa mọc cái sừng nào, liệu có phải ta bị thiếu canxi không??? ”

Hoa Đà: “………………. ”

A Đẩu (Nickname Á Đù)

Lưu Bị sau khi nghe tin vợ mình đẻ con trai thì mừng hơn cha chết… Truyền ngay thầy bói họ Khổng lên xem quẻ…

Lưu Bị: Mày xem hộ tao cái, thằng con tao không giống tao lắm hay vợ tao ngoại tình???

Khổng Minh: óe, thế nào mà không giống hả mày???

Lưu Bị: Tao đầu tóc bờm xờm như thằng ăn cắp thế này đã thế răng còn tranh nhau làm tổ trưởng thế mà thằng con tao trọc lốc lại còn móm là sao????

Khổng Minh: Trời, ngu hết phần anh em rồi, trẻ con nào mới sinh đều như thế đấy…

Lưu Bị thở phào: làm tao lo quá, thôi được mày xem hậu vận thằng con dùm tao đi…

Khổng Minh bấm đốt ngón tay rồi mặt tái xanh phán rằng: tương lai nó sẽ là vua 1 cõi, nhưng nó bị lời nguyền do thiếu i ốt từ trong bụng mẹ là: hễ nó gọi đến ai trong đám người thân của nó thì người đó die… Âu cũng là số phận.

Lưu Bị cùng vợ buồn lắm nhưng bán con sang Nam Man mấy lần không thành công nên đành dạy dỗ nó nên người (???)

Rồi ngày đó cũng đến… A Đẩu bắt đầu biết talking… 1 hôm A Đẩu gọi Bà ơi thế là Bà lăn đùng ra chết…… … Sau đó 1 thời gian, khi đang chơi với mẹ… A Đẩu say: mother!!! thế là mẹ lên gặp Bà luôn.

Lưu Bị biết rồi cũng đến lượt mình nên tụ tập văn võ bá quan lại tuyên bố: Ta biết không tránh được số trời… nay ta truyền ngôi cho A Đẩu… xin vĩnh biệt mọi người. Nói xong Lưu Bị quay sang A Đẩu: Gọi bố đi con. !!!

A Đẩu nhẹ nhàng gọi: Papa và………………… Trương Phi lăn đùng ra chết!!!

—————

Lại nói về A còng (em của A đẩu…)

Lưu Bị xuất thân hàn vi, nhờ may mắn chạy đúng cửa mà lên được chức Bệ Hạ. Không muốn con cái ngu dốt như mình nên LB luôn bắt các con là A Đẩu và A Còng học, học nữa, học mãi…… đúp, học lại…

A Đẩu vốn chỉ thích vẽ và chơi nên rất lười học… tôn chỉ của A Đẩu: chơi là việc nhỏ, học là việc lớn…… không làm được việc nhỏ thì sao làm được việc lớn (Chuẩn cơm mẹ nấu)

Chỉ có A Còng là ham học… LB khoái lắm bèn mời hẳn Điêu Thuyền về dạy (???)

Điêu Thuyền được đi dạy học thì khoái lắm bèn mặc áo body có bông hồng trên ngực áo cho ra dáng cô nuôi dạy hổ… !!!

Bước vào lớp, thấy A còng và các bạn cứ nhìn chòng chọc vào bông hồng trên ngực áo thì Điêu Thuyền khoái lắm bèn hỏi: Cô đố các con, hoa hồng sống bằng gì nào???

A Còng nhanh nhảu xung phong: Thưa cô, hoa hồng sống bằng sữa ạ!!!

Điêu Thuyền mắt chữ A mồm chữ O đỏ mặt hét to: WTF ! Get out of here (tạm dịch là Cửu long giáng thế, chim cút bánh cuốn xôi xéo)

Lúc sau Khổng Minh đi qua thấy A còng đang đứng ngoài bèn hỏi đầu đuôi sự tình rồi nói: Trời, thiếu chủ thông minh y như bố… Thực ra, hoa hông sống = phân và nước tiểu cơ mà…

A Còng gãi đầu gãi tai lầm bầm: Ta đâu có biết rễ nó dài đến thế!!!

Lưu Bị

Trận Xích Bích, nhờ mưu kế của 2 quân sư Chu Du và Khổng Minh… Lưu Bị và TQ đánh cho quân Tào tan tác, chạy mất cả dép… Lưu Bị đích thân truy kích quân Tào, Lưu Bị mặc dù 1 vs 1 thua cả thằng trẻ con nhưng tài cắn trộm, móc lốp thì không có khách… Thoáng thấy bóng Hứa Chử với cái mô tơ ở đít đang lao vào rừng… Bị liền đơn thương độc mã cầm cung rượt theo…

Lưu Bị nghĩ: đánh tay đôi thì nó hắt hơi mình đã vãi ra quần nhưng với tài bắn cung của ta thì nó chưa lao vào đã chết, thịt được thằng trâu điên này thì danh tiếng của ta nổi như cồn, còn ai dám nói ta ăn hại nữa. Lò dò tìm kiếm, Lưu Bị bỗng thấy Chử đang anh hùng núp trên 1 cái cây…

Lưu Bị giương cung và quát: Thằng Chử mày xuống đây không tao bắn!!

Chử sợ lắm rơi xuống cái bịch, Lưu Bị càng được dịp củ hành: ngồi sát gốc cây không tao bắn!!

Chử nghe theo như con cún, Bị càng to còi: Chử, mày ị đi không tao bắn!!

Chử vốn gạn dạ nên nghe Lưu Bị dọa bèn ị ngay (???)

Bị càng lấn tới: Chử, mày bốc ăn đi không tao bắn…

Chử: Không, mày đi mà ăn (??)

Bị: không ăn tao bắn đó!! Đừng có đùa bố, con trai.

Nhục quá không chịu nổi Chử nhắm mắt hét lên: Thôi mày bắn đi!! Tao thà chết chứ không chịu hi sinh…

Bị điên tiết giương mạnh cánh cung bỗng nhiên cung gẫy cái rụp… … Chử đang nhắm mắt chờ chết thì nghe LB nói khe khẽ : Hứa…… hứa… … hứ… a… … Chử…… chử…… ch… ử!!!

Chử: Sao ????????

LB: ĐĐĐ… Để… ể… ể… đ ấ yyy ….ttt… ta… tao… ăn…

—————

Sau lần chết hụt, Bị không dám ra trận mạc chỉ nằm nhà khóc diễn và ngủ mộng sau đó xưng đế nước Thục. Một hôm hoàng đế nước Thục cho mời thừa tướng Gia Cát Lượng vào để hỏi về một giấc mộng:

“Thừa tướng này, đêm qua trẫm gặp một cơn ác mộng khủng khiếp lắm!”

Khổng Minh hỏi: “Bệ hạ mơ thấy cái chi? ”

Lưu Bị: “Trẫm mơ thấy Đại Kiều, Tiểu Kiểu, Điêu Thuyền, và rất nhiều mỹ nữ khác vây quanh trẫm, không ai có mảnh vải nào trên người!”

Khổng Minh: “Huh? Đó là ác mộng hả? Bệ hạ chắc đã tu 90 kiếp roài nên mới gặp được ‘ác mộng’ như dzậy. Mịa, sướng bỏ bu đi còn khóc lóc cái nỗi giề? ”

Lưu Bị: “Nhưng trong mơ trẫm lại là My phu nhân!”

Khổng Minh: Á đù… A Đẩu đang bắn bi ngoài cửa vội chạy vào ngơ ngác, không hiểu chiện gì.

3 anh em Lưu, Quan, Trương

Một hôm, 3 anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi rủ nhau sang nước Ngô do thám tranh thủ làm tí gội đầu matxa… nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt nên thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang tiền… Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền…

TQ: Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải chém… Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ củ hành chúng mày trước khi chém… 3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha… không làm được thì ngày này năm sau là ngày sinh à quên ngày giỗ chúng mày… Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây… lắp mô tơ vào đít, nhanh…

Ở nước Ngô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó… nhưng để sống nên 3 anh em phải cố…

Đến chiều tối, Lưu Bị kiếm được 10 quả cam, Quan Vũ kiếm được 10 quả nho còn Trương Phi thì vẫn thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được…

Tôn Quyền: good, bây giờ là việc thứ 2… nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được vào đít… thằng nào kêu 1 câu trảm. Thằng nào làm được tao tha luôn.

Lưu Bị nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái Oái…

Tôn Quyền: nhốt nó vào ngục sáng mai xử trảm.

Lưu Bị mếu máo quay sang Quan Vũ nói: thôi số anh nó black, die phải chịu…với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi… vĩnh biệt mày với thằng Phi… nhớ báo thù cho tao…

Nhưng chỉ 1 lúc sau, Lưu Bị thấy Quan Vũ cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng mình…

LB: Chó chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành… quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???

Quan Vũ: Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành…… đến quả thứ 10 tao phì cười nên die

Lưu Bị: Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??

Quan Vũ: Mẹ kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít..

Điển Vi

Sử sách Trung Hoa lưu truyền về bộ đôi hủy diệt Điển Vi và Hứa Chử:

Lý lịch trích ngang Điển Vi: Bố đảng viên, mẹ hiền nhất xóm

Lý lịch trích ngang Hứa Chử: Bố thổi kèn đám ma, mẹ kết hoa đám cưới

Cộng thêm cái ngu trời cho nữa thì bảo sao chả danh chấn giang hồ…

Một tối Chử đi tuần thì gặp Điền Vi đang đứng gác cứ ngáp và gãi…

Hứa Chử: Ê, mày khai thật đi thằng kia…??

Điển Vi: CLGT ??????

Hứa Chử: nghiện lâu chưa con???? chơi thuốc mà chơi 1 mình thì nhục lắm??? 1 trong 10 điều răn của Nghiện: nhục nhã lớn nhất của nghiện là ăn mảnh… (???)

Điển Vi: oạch… ngu quá má ơi, tao mà có tiền hít thì đã đi buôn muối i ốt rồi cần gì phải làm bảo vệ cho thằng Tào hả…

Hứa Chử: Thế sao mày cứ ngáp và gãi sồn sột thế kia???

Điển Vi: ngu tập 2, mày cứ thức đêm đứng canh cho muỗi nó đốt xem có ngáp và gãi không thằng NGU!!!

Hứa Chử: Thôi được thằng ngu (???) thế mày đang làm gì kia???

Điển Vi: Thứ nhất tao không Ngu, thứ 2 mày có mù không mà không thấy bố mày đang gãi hả.??

Hứa Chử: Thế sao mày gãi đầu mà không bỏ mũ ra, thế thì bảo sao chả gãi mãi hả thằng NGU…… !!!

Điển Vi: Trời, ngu toàn tập… Bỏ mũ làm gì…… Thế chẳng lẽ mày ngứa mông mày cũng phải tụt quần ra để gãi chắc…

Tào tháo đi qua nghe cuộc đối thọai này nghĩ mãi không biết ai ngu bèn về bật đèn dầu học, học nữa, học mãi.

———–

Một hôm, Điển Vi rủ Hứa Chử và Trương Liêu đi nhậu.

Với bản tính cẩn thận của 1 vị tướng dày dạn trận mạng… Trương Liêu hỏi ngay: Này, hôm nay mày khao hay tí nữa lại khách điếm đấy… (???)

ĐIềN VI: yên tâm, hôm nay tao khao… chúng mày cứ thoải con gà mái đi…

Hứa Chử: nhân dịp gì thế mày, trúng lô hay lại đá được con ngựa thằng nào quên xích cổ?

ĐIềN VI: À, nhân dịp ông bô tao hôm nay quên khóa tủ nên anh em mình đi nhậu…

3 thằng đang chén chú chén anh thì tự nhiên Điền Vi ôm bụng nói: Chết cha, tao đau bụng quá…

TL hỏi ngay: Sao?? mày đau đẻ à???

ĐIềN VI: Trời thằng ngu, chắc đi nhậu không rủ thằng Tào tháo nên bây giờ tao bị tào tháo đuổi rồi…

Nói xong Điền Vi chạy vèo vào bụi rậm xả xú páp…

Ở ngoài Hứa Chử bàn với TL: Thằng ki bo này mà mời anh em mình nhậu thì chắc hôm nay đề về 5 nháy rồi, tao với mày chơi nó 1 vố đi… nói xong Hứa Chử bắt 1 con thỏ giết rồi lấy ruột thỏ ném vào chỗ Điền Vi đang luyện công…

Y như rằng 1 lát sau 2 thằng nghe Điền Vi rú lên hãi hùng…

Hứa Chử, TL bụm miệng cười… 1 canh giờ sau thấy Điền Vi hổn hển chạy ra nói:

Mẹ kiếp, tao bị táo bón… rặn mạnh quá lòi mẹ cả ruột ra… nhưng nhờ ơn trời và nhờ 2 ngón tay thần thánh này tao đã nhét được nó vào chỗ cũ rồi…

————–

Điển Vi là dũng tướng của Tào Tháo, ngoài sức khỏe hơn trâu (trâu còn khỏe hơn người…) Điển Vi còn là 1 chiến tướng cực kỳ anh dũng gạn dạ…

Câu nói nổi tiếng của Điển Vi: Đừng nói quân địch đông bao nhiêu, mà hãy nói nó ở đâu, để tao còn biết đường mà chạy.

Một hôm, Điển Vi dẫn 1 vạn quân tiên phong chập ngay 1 vạn quân Thục… Điển Vi hô to:

– Hãy mang cho ta chiếc áo màu đỏ… Sau khi mặc chiếc áo những con quỷ đỏ, Điển Vi dẫn 1 vạn quân lao vào đánh cho 1 vạn quân Thục chạy như đua xe gặp cơ động…

Sau trận chiến, các chư tướng khâm phục, phóng viên báo đài phỏng vấn:

– Tại sao ngài mặc áo đỏ trong trận chiến??? Điền Vi oai nghiêm trả lời:

– Để nếu máu ta có đổ xuống, các ngươi cũng không biết và vẫn vững tâm chiến đấu… tiếng bravo, clap vang lên như sấm.

Sáng hôm sau 1 vạn quân tiên phong của Điển Vi chấp 10 vạn quân Thục do Trương Phi, Quan Vũ cầm đầu… Quân lính lo âu quay lại chờ superman Điển Vi ra lệnh thì thấy Điển Vi nhỏ nhẹ nói:

– Người đâu, mang cho tao chiếc quần màu sậm.

Trương Liêu

Lữ Bố và Trương Liêu die cùng lúc và gặp nhau trên thiên đàng…

LB: ủa, sao mày chết thế??? tao nghe nói SIDA 10 năm mới đi ăn cắp cơ mà???

TL: Ặc, Bố đúng là ngu, chỉ có thằng không biết comdom là gì như Bố thì mới chết vì SIDA, tao bị chết ngạt…

LB: Trời, sướng thế!!!… trong thời chiến mà chết độc đáo như mày thì không đụng hàng rồi (???)

TL: thế sao mày chết hả Bố (Bố là Lữ Bố)

LB: ah, tao hộc máu mà chết…

TL:????? i dont understand???

LB: Tao biết con Điêu Thuyền nó cặp bồ nên hôm nay tao về sớm bắt quả tang… về đến nhà tao nghe có giọng đàn ông bèn đạp door xông vào nhưng không thấy thằng chó nào, tao lục tủ… soi gầm giường… chạy lên gác vẫn không thấy ai thê là tao tức quá hộc máu chết…

TL gào lên: mẹ kiếp…

LB: Hả, mày sao thế??

TL: Nếu lúc đó mày mở ngay cái hòm cạnh cái tủ thì có phải bây giờ tao với mày vẫn sống không thằng Ngu…

———

Trương Liêu lúc còn sống là nỗi sợ hãi của quân địch, nhưng lúc chết lại là nỗi sợ hãi của quân mình (???). Bởi về già nhưng vẫn quen xài vi a gờ ra như hồi trẻ nên bị sốc thuốc giật đùng đùng mà thăng… thật kinh hãi!!!

Xuống gặp Diêm Vương, Diêm Vương nói: Nể tình nhà ngươi là danh tướng và lúc còn sống người đã tiễn rất nhiều người xuống đây trước thời hạn, ta tích kiệm được rất nhiều chi phí đưa đón… Cảm kích trước điều đó, tao cho mày được chọn hình phạt…

DV dẫn TL đi chọn phòng… mở phòng đầu tiên: thấy vạc dầu sôi sùng sục… Lữ Bố, Đổng Trác đang lăn lộn trong đó… Liêu hết hồn đóng của cái rầm.

Mở phòng thứ 2: thấy cơ man nào là người bị đóng đinh, xẻo thịt… trong đó có cả Hứa Chử, Điển Vi…… Liêu rùng mình nghĩ: may mà mình đóng bỉm chứ không vãi ra đây thì nhục nhã.

Đến phòng thứ 3 thì thấy trong phong có 1 ông già nhăn nheo, ghẻ lở, bẩn thỉu đang nằm nhưng ngạc nhiên hơn là thấy Điêu Thuyền trên người không mảnh vải đang âu yếm, ve vuốt… hôn hít ông già…Liêu như mở cờ trong bụng nói to: oh yeah! I like this room!!!

Vừa dứt lời thì thấy Diêm Vương bước vào vỗ vai Điêu Thuyền nói: Sướng nhé, có người thay, rồi sang phòng vạc dầu tắm đi……